Tóm tắt tin tức
TREE NEWS đưa tin: Bộ Tài chính Mỹ ngày 21/8 thông báo sẽ tăng ít nhất gấp đôi quy mô các đợt mua lại trái phiếu kho bạc từ ngày 9/9 đến ngày 4/11, đồng thời chuẩn bị mở rộng việc mua lại nợ dài hạn có chi phí cao. Chiến lược này cũng bao gồm việc phát hành tín phiếu ngắn hạn để ‘thay thế dài hạn bằng ngắn hạn’ nhằm giảm bớt áp lực tài trợ. Động thái này ngay lập tức vấp phải sự chỉ trích từ Phố Wall, với James Sullivan, đồng trưởng bộ phận nghiên cứu cơ bản toàn cầu của JPMorgan, ví von cách tiếp cận này giống như ‘dùng thẻ tín dụng để trả nợ thế chấp’, cho rằng nó không giải quyết được vấn đề nợ liên bang 40 nghìn tỷ USD tiềm ẩn. Chiến lược gia Friedrich Schaper của Goldman Sachs nói thêm rằng nếu không có những thay đổi về các yếu tố vĩ mô như lạm phát, việc mở rộng mua lại sẽ chỉ có tác động tạm thời, và dữ liệu lạm phát ôn hòa bền vững, củng cố kỳ vọng thị trường về việc Fed giữ nguyên lãi suất, là con đường chính để giảm lợi suất trái phiếu kho bạc.
Phân tích ngành và hàm ý
Việc mở rộng mua lại mạnh mẽ của Bộ Tài chính là một động thái chiến thuật để quản lý thanh khoản và làm mượt đường cong lợi suất, nhưng các nhà phê bình cho rằng đó là một biện pháp vá víu bề ngoài. Bằng cách mua lại nợ dài hạn có chi phí cao và phát hành tín phiếu ngắn hạn, Bộ Tài chính giảm chi phí lãi vay trước mắt nhưng làm tăng rủi ro đáo hạn và khiến chính phủ phải đối mặt với việc tái cấp vốn trong tương lai với lãi suất có thể cao hơn. Phép ẩn dụ ‘thẻ tín dụng’ của JPMorgan nhấn mạnh sự mong manh về cấu trúc của vị thế tài khóa Mỹ, nơi chi phí trả nợ đang tăng ngay cả khi Fed duy trì lãi suất cao.
Phản ứng của thị trường khá dè dặt, với lợi suất dao động trong biên độ hẹp, vì các nhà đầu tư nhận ra rằng việc mua lại không thay đổi động lực cung cầu do thâm hụt tài khóa và chính sách tiền tệ tạo ra. Schaper của Goldman nhấn mạnh điểm mấu chốt: nếu không có sự suy giảm lạm phát bền vững, Fed không thể cắt giảm lãi suất, và nếu không cắt giảm lãi suất, lợi suất dài hạn sẽ vẫn ở mức cao. Do đó, chương trình mua lại của Bộ Tài chính được xem là biện pháp tạm thời, không phải giải pháp.
Đối với các nhà đầu tư trái phiếu, điều này tạo ra một môi trường phức tạp. Việc tăng phát hành ngắn hạn có thể gây áp lực lên lợi suất tín phiếu, trong khi mua lại dài hạn có thể hỗ trợ tạm thời. Tuy nhiên, bức tranh vĩ mô bao trùm – sự hoang phí tài khóa, lạm phát dai dẳng và sự không chắc chắn của Fed – vẫn là yếu tố chi phối. Chương trình mua lại cũng có tác động đến thị trường repo và dự trữ ngân hàng, có thể làm tăng biến động vào cuối quý.
Triển vọng hướng tới
Trong tương lai, hiệu quả của chiến lược Bộ Tài chính phụ thuộc vào dữ liệu lạm phát sắp tới. Nếu các báo cáo CPI và PCE tiếp tục cho thấy sự ôn hòa, thị trường có thể định giá nhiều hơn các hành động ôn hòa của Fed, dẫn đến sự sụt giảm thực sự của lợi suất dài hạn. Ngược lại, bất kỳ bất ngờ tăng nào của lạm phát có thể khiến việc mua lại trở nên vô ích, đẩy lợi suất lên cao và làm trầm trọng thêm căng thẳng tài khóa.
Hơn nữa, việc mở rộng mua lại có thể tạo tiền lệ cho việc quản lý nợ tích cực hơn, làm mờ ranh giới giữa chính sách tài khóa và tiền tệ. Điều này làm dấy lên lo ngại về tính độc lập của Fed và khả năng kiểm soát đường cong lợi suất, điều mà ngân hàng trung ương đã tránh cho đến nay. Khi thời hạn ngày 4/11 đến gần, những người tham gia thị trường sẽ theo dõi chặt chẽ việc thực hiện của Bộ Tài chính và tác động của nó đến thanh khoản, cũng như bất kỳ tín hiệu nào từ Fed về chính sách lãi suất.
Tóm lại, trong khi việc mở rộng mua lại mang lại cứu trợ ngắn hạn, chìa khóa để giảm lợi suất bền vững nằm ở việc bình thường hóa lạm phát. Các nhà đầu tư nên tập trung vào dữ liệu vĩ mô và thông điệp của Fed hơn là các tác động cơ học của hoạt động Bộ Tài chính.



